Quyền bề mặt là quyền của một chủ thể đối với mặt đất, mặt nước, khoảng không gian trên mặt đất, mặt nước và lòng đất mà quyền sử dụng đất đó thuộc về chủ thể khác.
Quyền bề mặt cho phép chủ thể xây dựng, trồng cây, canh tác trên phần không gian của thửa đất do người khác có quyền sử dụng, theo thỏa thuận hoặc quy định. Đây là một dạng quyền khác đối với tài sản, giúp khai thác hiệu quả không gian gắn với đất.
Ví dụ: Một chủ thể được quyền xây dựng công trình trên phần không gian của thửa đất thuộc quyền sử dụng của người khác theo thỏa thuận.
Thuật ngữ liên quan: quyền hưởng dụng, quyền đối với bất động sản liền kề, quyền sử dụng đất, tài sản.