Suy đoán vô tội là nguyên tắc theo đó người bị buộc tội được coi là không có tội cho đến khi tội của họ được chứng minh theo trình tự luật định và có bản án kết tội của tòa án đã có hiệu lực pháp luật.
Theo nguyên tắc này, trách nhiệm chứng minh tội phạm thuộc về cơ quan buộc tội; người bị buộc tội không có nghĩa vụ chứng minh mình vô tội. Mọi nghi ngờ không thể loại trừ phải được giải thích theo hướng có lợi cho người bị buộc tội.
Ví dụ: Một bị cáo không thể bị đối xử như người có tội trước khi tòa tuyên án kết tội có hiệu lực.
Thuật ngữ liên quan: bị can, bị cáo, nghĩa vụ chứng minh, quyền bào chữa.