Di sản dùng vào việc thờ cúng là phần di sản mà người lập di chúc dành để dùng vào việc thờ cúng, được giao cho người được chỉ định quản lý để thực hiện việc thờ cúng.
Phần di sản này không được chia thừa kế theo thông thường và không được dùng để chuyển dịch như tài sản riêng của người quản lý. Tuy nhiên, nếu toàn bộ di sản không đủ thanh toán nghĩa vụ của người chết thì không được dành phần này cho việc thờ cúng. Đây là sự tôn trọng ý nguyện và truyền thống thờ cúng tổ tiên.
Ví dụ: Người lập di chúc để lại một mảnh đất làm nơi thờ cúng và giao cho con trưởng quản lý.
Thuật ngữ liên quan: di chúc, di sản, người quản lý di sản, di tặng.