Tạm giam là biện pháp ngăn chặn nghiêm khắc, theo đó bị can, bị cáo bị cách ly khỏi xã hội trong một thời hạn nhằm bảo đảm cho việc điều tra, truy tố, xét xử và thi hành án.
Tạm giam chỉ áp dụng với bị can, bị cáo về tội nghiêm trọng hơn hoặc khi có căn cứ cho rằng họ có thể bỏ trốn, cản trở tố tụng, tiếp tục phạm tội. Thời hạn tạm giam bị giới hạn và phải được phê chuẩn theo quy định. Đây là biện pháp tác động mạnh đến quyền tự do nên áp dụng thận trọng.
Ví dụ: Bị can về tội nghiêm trọng, có nguy cơ bỏ trốn có thể bị áp dụng biện pháp tạm giam.
Thuật ngữ liên quan: biện pháp ngăn chặn, tạm giữ, bảo lĩnh, bị can.