Chỉ dẫn địa lý là dấu hiệu dùng để chỉ sản phẩm có nguồn gốc từ khu vực, địa phương, vùng lãnh thổ hoặc quốc gia cụ thể, mà danh tiếng, chất lượng hoặc đặc tính của sản phẩm chủ yếu do điều kiện địa lý của khu vực đó quyết định.
Chỉ dẫn địa lý bảo hộ những sản phẩm đặc sản gắn với một vùng đất. Quyền sở hữu chỉ dẫn địa lý thuộc về Nhà nước; các tổ chức, cá nhân sản xuất sản phẩm tại khu vực được quyền sử dụng. Việc bảo hộ giúp giữ uy tín đặc sản địa phương.
Ví dụ: Một loại nông sản đặc trưng của một vùng có thể được bảo hộ chỉ dẫn địa lý.
Thuật ngữ liên quan: quyền sở hữu công nghiệp, nhãn hiệu, tên thương mại, văn bằng bảo hộ.