Cấm đi khỏi nơi cư trú là biện pháp ngăn chặn theo đó bị can, bị cáo bị buộc không được rời khỏi nơi cư trú và phải có mặt theo giấy triệu tập, nhằm bảo đảm cho việc giải quyết vụ án.
Biện pháp này áp dụng với bị can, bị cáo có nơi cư trú, lý lịch rõ ràng khi không cần tạm giam. Người bị áp dụng phải cam kết và chịu sự quản lý của chính quyền địa phương. Vi phạm cam kết có thể bị áp dụng biện pháp nghiêm khắc hơn. Đây là biện pháp tại ngoại có giám sát.
Ví dụ: Bị can có nơi cư trú rõ ràng bị áp dụng biện pháp cấm đi khỏi nơi cư trú trong quá trình điều tra.
Thuật ngữ liên quan: biện pháp ngăn chặn, bảo lĩnh, tạm giam, đặt tiền để bảo đảm.