Bảo lĩnh là biện pháp ngăn chặn thay thế tạm giam, theo đó cá nhân hoặc tổ chức nhận bảo lĩnh cho bị can, bị cáo cam kết bảo đảm để họ không bỏ trốn, không cản trở tố tụng và có mặt theo giấy triệu tập.
Bảo lĩnh được áp dụng khi xét thấy không cần thiết phải tạm giam, căn cứ vào tính chất vụ việc và nhân thân bị can, bị cáo. Người, tổ chức nhận bảo lĩnh phải có điều kiện theo quy định và chịu trách nhiệm nếu vi phạm cam kết. Đây là biện pháp ít hạn chế quyền tự do hơn tạm giam.
Ví dụ: Gia đình nhận bảo lĩnh cho bị can được tại ngoại thay vì bị tạm giam.
Thuật ngữ liên quan: biện pháp ngăn chặn, tạm giam, đặt tiền để bảo đảm, cấm đi khỏi nơi cư trú.